[Yaoi Kyumin] Viên đá quí chap 10   Leave a comment

Au : Mèo Ku Cloudsomnia (ng vợ lẳng lơ of  ta :( )

Rating : PG

Genres : Hài

Couple : Kyumin + Eunhae

Độ dài : 10 chương (ongoing)

 

 

Kyu nhận tấm hình từ người phụ nữ kia, đưa cho Min xem. Lúc ấy một luồng điện chạy xẹt qua não Min. Ơ, sao trông quen thế. Một loạt những hình ảnh liên quan đến viên đá quý quay mòng mòng trong đầu Min. Min đơ hết cả người, cứ như  thể bị thôi miên. Viên đá quý ấy phải công nhận có sức hút kì lạ. Thứ màu xanh sapphire tỏa ra từ viên đá vừa sang trọng, lạnh lùng, kiêu sa, mà quý phái lạ thường, Min còn có thể cảm nhận thấy rõ hơi mát truyền từ tấm ảnh vào tay mình, không phải kiểu lạnh lẽo mà là mát dịu. Có gì đó như thúc giục Min, nhưng Min cũng không rõ mình đang bị gì nữa, cảm giác này là gì? Min cứ đơ người như thế cho đến khi có cái gì đó ngọ nguậy trong lỗ tai cậu thì cậu mới bừng tỉnh. Nhìn sang thì thấy Kyu đang cầm cọng cỏ ngoáy ngoáy lỗ tai mình

-Anh làm cái gì thế hả???

-Gọi không thưa tưởng tai cậu thủng rồi, tôi chọc xem thử

-ĐỒ ĐIÊN! Chọc vậy tai tôi mới thủng đó!!

-Đi nào

-Đi đâu?

-Thì đi tìm tiếp chứ  sao

Chưa để Min kịp phản ứng Kyu đã kéo Min đi. Kyu đang cực phấn khích, cái rối lớn nhất đã gỡ được rồi, giờ cứ thế mà tìm. Nhưng thực tế thì không dễ thế đâu. Trên đoạn đường đi tới địa điểm mà người phụ nữ kia nói cho Kyu biết, Min ậm ừ mãi mới nói cho Kyu biết

-Kyu này!

-Gì thế?

-Hình như  tôi thấy viên đá này ở đâu đó rồi

-Sao cơ???

-Hình như khoảng vài tháng trước, trước khi anh đến đây

-CÓ THẬT KHÔNG?

-Tôi nhớ mang máng.

-Cậu cố nhớ xem đã thấy nó ở đâu???

-Tôi chỉ nhớ…ờ…hình như tôi tìm thấy nó ở dưới nước

-Vậy thì đúng rồi, đúng chỗ bác kia nói rồi, haha – Kyu cười phớ lớ, rồi đột nhiên phanh kít lại, như nhớ ra cái gì quan trọng – Thế cậu làm gì viên đá rồi????

-A~ tôi có lấy nó lên, rồi đem giấu đi rồi, nhưng không nhớ giấu ở đâu nữa.

-Cố nhớ lại đi!

-Cái này quan trọng lắm hả?

-Dĩ nhiên rồiiiiiiii – hỏi gì mà ngốc, viên đá giá trị như vậy, có phải ai cũng tìm được đâu

-Từ từ để tôi nhớ lại xem đã, tôi đãng trí lắm, hay quên

-Ừa ừa nhớ nhanh lên, nhớ ra tôi có quà đó

-Thật hả??? – Mắt Min sáng bừng lên – Nhớ đấy nhá

-Tôi hứa – Kyu đến lúc này càng phởn, miệng cười rộng đến mang tai, không lâu nữa thôi là ước vọng của cậu sẽ thành hiện thực.

Đêm đó Min mơ thấy một giấc mơ rất kì lạ. Cậu mơ cậu đi lang thang trong bóng đêm, rồi chợt có một luồng ánh sáng sapphire lóe lên, bao trùm lấy cả người cậu. Cả không gian sắc xanh đó mát dịu, như  xoa dịu cả cơ thể cậu làm cậu thấy rất dễ chịu. Bị cuốn lấy thứ màu xanh ấy, cậu đi đến nguồn phát ra ánh sáng đó. Mọi vật xung quanh dần hiện rõ trước mặt cậu, tưởng chừng như  sắp phát hiện ra đây là chỗ nào rồi thì….đùng…… một tia chớp lóe lên làm  Min giật mình. Đúng lúc đó Min tỉnh giấc, bên ngoài trời đang sấm chớp ầm ầm. Mưa to~ Nằm lăn lộn vật vã mãi không ngủ được. Chết tiệt, mọi khi ngủ có sập nhà cậu cũng không dậy, sao giờ có tý sấm chớp mà không ngủ được. Min bỗng cảm thấy thiếu thiếu gì đó. Cậu bước xuống giường, đi như kẻ mộng du. Trước mặt cậu giờ là phòng của Kyu. Cậu lẻn vào, trèo lên giường, ôm lấy Kyu ngủ ngoan như mèo con. Ấm áp quá ~ Êm ái quá ~ Hơi ấm từ  Kyu làm Min nhẹ cả người, dễ chịu a~ Rồi Min ngủ thiếp đi, một giấc ngủ ngon

………. . ………. . ………….. . ……………… . ……………… . ……………… . …………….

Ò…ó….o…o…o….

-Con gà chết tiệt

Kyu lầm bầm, đang mắt nhắm mắt mở thì giật mình, thấy cái gì mềm mềm, ấm ấm đang nằm cạnh mình. Kyu qườ quạng, sờ phải cái gì mềm mềm mượt mượt. Kyu chợt nghĩ, nhà này đâu có nuôi mèo nhỉ. Ơ mà con mèo gì mà to thế. Kyu sờ dịch xuống một chút. Ô con mèo này không có lông. Mắt Kyu vẫn nhắm, đầu óc vẫn mơ màng, là nguyên do tại sao từ nãy đến giờ vẫn chưa định hình cái gì đang nằm cạnh mình. Kyu sờ xuống tý nữa, cái gì tròn tròn mềm mềm, căng căng như  quả bóng. Kyu lại giật mình, bây giờ mới lười nhác mở mắt. A~ là một con mèo, ờ à, miêu nữ, à nhầm, miêu nam. Con mèo này xinh hơn tất cả con mèo trên đời. Con mèo sẽ là của một mình Cho Kyuhyun này thôi. Cảm giác bị sờ soạng nhột nhột, Min ngọ ngoạy trong lòng Kyu, làm Kyu không thể không cầm được cái máu … dê. Hậu quả tất yếu sẽ là một nụ hôn ngọt ngào, ban đầu là thế, sau đó mạnh bạo dần, rồi cứ thế mà nụ hôn trượt dần xuống cổ và một dấu hôn đỏ chót nhảy nhót trên cổ Min. Ờ và lại trượt xuống tý nữa….Lần này thấy nhột quá, Min tỉnh giấc. Min phát hoảng khi thấy Kyu đang úp mặt vào ngực mình, bất quá đạp cho phát

-ĐỒ DÂM DÊ ĐÊ TIỆN, ANH LÀM CÁI GÌ THẾ HẢ???? VẬY GỌI LÀ XÂM PHẠM THÂN THỂ NGƯỜI KHÁC CÓ BIẾT KHÔNG??

-Ai xâm phạm ai trước ý nhể, đêm qua ai mò sang đây rồi chẳng nói chẳng hỏi mà cứ ôm người ta ngủ ý nhể. Ôm, hay nói cách khác là SỜ nhẹ vào người khác mà chưa có sự đồng ý của người kia cũng gọi là xâm phạm thân thể đó. Có đi thì cũng có lại chứ. hehe, lại đây nào Minnie ~

Kyu lại dở cái giọng cười dê của mình làm Min tức không nói được gì. Biết thế đêm qua….. Biết thế thứ  n lần rồi Min ơi~ Min vớ ngay cái gối ụp vào mặt Kyu rồi bật dậy, mặc kệ ai kia vẫn đang nằm đó tiếc nuối, biết thế lúc nãy làm nhanh nhanh một tý (xD).

Ngoài trời vẫn mưa, mưa gì mà mưa dầm mưa dề. Bỗng một tia chớp rạch ngang bầu trời trong lúc Min đang đứng ngắm trời mưa, cậu như bị sét đánh. Đêm qua cậu có mơ gì đó, nhưng lại quên rồi. Bắt đầu từ  ngày hôm nay mọi chuyện sẽ khác đi, một số thứ  đang nảy ra trong đầu Kyu, bắt đầu nên làm gì đó rồi, thời gian cũng không còn nhiều nữa.

Nguyên cả ngày hôm đấy trời mưa nên không đi đâu được. Trời mưa khó chịu thật, nhưng có thứ còn làm Min khó chịu hơn. Ngày hôm đấy Kyu lạ lắm, chẳng quấn lấy cậu như mọi hôm nữa. Mọi ngày thì lẽo đẽo theo đít cậu, cậu đi đâu làm gì cũng bám dai như đỉa, nhưng hôm nay khác, Kyu cứ lớ lờ lơ Min đi, Min làm gì cũng mặc kệ. Không những thế, Kyu còn ôm chặt lấy laptop lúc thì chơi game, lúc thì chat chit gì đó, lúc thì lại gọi điện tán gẫu với ai đó, cười đến sắp sập cả nhà. Min có chọc ngoáy gì thì Kyu cũng kệ, xùy xùy vài cái rồi đuổi Min ra chỗ khác, bảo là đang bận. Min cảm thấy như bị bỏ rơi, vừa tức vừa buồn. Buồn vì bị ngó lơ, nhưng mà tức thì tức gì chứ? Tức vì người ta không chơi với mình sao? Min thỉnh thoảng lại lượn lờ qua phòng Kyu, khoe dáng đủ kiểu, nào người ta thèm để ý. Một lần lượn qua phòng Kyu Min nghe thấy Kyu đang tám gì đó mà “A~ Vic!! Anh nhớ em lắm, em có nhớ anh không” rồi thì “Hôm nào gặp nhau được nhỉ, mai nha~” “tạm biệt em yêu, chụt~” Đầu óc Min tự nhiên quay cuồng hết lên, tai ù đặc đi, hơ hơ, lại bị bệnh gì rồi, cái gì mà anh yêu với chả em yêu, cái gì mà……Không hiểu sao máu trong người Min sôi lên, muốn gào lên nhưng lại cứ đờ người ra chẳng biết làm gì. Cậu lại bị gì rồi, từ ngày gặp Kyu là cậu sinh ra đủ thứ bệnh mà cậu không biết gọi là bệnh gì nữa. Min ngốc ạ, người ta gọi là bệnh tương tư. Thì ra là Kyu đang anh yêu em yêu với ai đó, tình tứ với ai đó, không thèm để ý đến cậu nữa, thế mà hồi trước còn nói gì mà đòi rước cậu về. Tên đểu cáng, thế là chơi chán cậu rồi à, thảo nào mà cừ  lờ cậu đi. Tại cậu bướng bỉnh quá đúng không, tại cậu không chịu chấp nhận Kyu, tại cậu cứ mè nheo Kyu, để rồi Kyu đến phát chán cậu đúng không. Min buồn rười rượi, trông như con mèo bị dội nước. Đã buồn trời lại còn mưa, tâm trạng thật ảo não, thê lương. Sau một hồi nghĩ ngợi điên cuồng, Min chợt nghĩ, mình tức cái gì mình buồn cái gì chứ. Hứ, sao lại phải buồn chứ, chẳng phải như vậy anh ta mà không bám đít Min nữa, Min phải vui mới đúng. Ừ đúng rồi, phải vui chứ  nhỉ. Nghĩ thế Min lại nhảy nhót đi tìm bánh ngọt ăn, nguồn vui bất tận của cậu. Tính khí quả là thất thường, cái tính này lại làm cho ai kia đau đầu rồi, xem ra chưa xi nhê được tý nào.

Ngày hôm sau, Kyu không ở nhà. Kyu ra ngoài cả ngày, thiếu Kyu Min lại cảm thấy thiếu thiếu gì đó. Trời vẫn mưa. Min gào lên :”A~ tui ghét trời mưa~ ông trời  khóc gì mà khóc lắm thế” đột nhiên sét đánh đùng, cái tội nói xấu ông trời. Min giật hết cả nảy, tự  nhiên ngộ ra điều gì đó, Min xách ô đi, cứ  đi, đi theo cái đại chỉ mà Min nghe lỏm được trong cuộc điện thoại của Kyu sáng nay, Min cứ  đi rồi dừng lại ở quán cafe lúc nào không biết. Min đi vào trong, chọn một góc nào đấy ngồi nhâm nhi từng ngụm cà phê.

-Vic à ~ lâu lắm rồi không gặp, nhớ ghê cơ

-Hihi, em cũng thế, anh bao giờ định về thế, bộ ở đây không chán hay sao?

-anhcòn nhiều việc nữa, cũng sắp xong rồi

Min nghe không sai, là giọng Kyu, cái giọng dâm dê ấy sao mà nhầm được. Min hướng mắt đi tìm, à kia rồi, máu lại sôi rồi, ngứa mắt ghê nha, cái cô gái tên Vic kia chắc chắn là cô gái mà hôm nọ Kyu cứ anh yêu với chả em yêu đây mà, xem bà đây, à nhầm ông đây làm gì nào. Min tung tăng tung tẩy, giả vờ vừa nhìn thấy Kyu và cô gái tên là Vic kia thì xà vào, ngồi sán vào Kyu, giọng ngọt không thể ngọt hơn.

-Hyunnie đáng ghét nha~ đi ăn mảnh không thèm rủ Minnie~

-Ơ Minnie, Minnie làm gì ở đây thế? Mảnh đâu mà mảnh, có thêm người ta ở kia không thấy sao?

-Người ta kia là ai thế? Hyunie  à ~ Hyunnie hứa đưa Minnie đi chơi rồi cơ mà, sao lại hẹn hò ai kia ra đây tâm tình thế, ghét rồi nha~ Chồng mà chăm sóc vợ không tốt vậy là vợ không yêu nữa

Kyu hơi choáng, nhưng cũng thầm cười một nụ cười gian xảo trong bụng.

-Vợ à, sao mà chồng quên được, chả là chồng đang bận một tý – Kyu cố nhấn mạnh từ  ”vợ” với “chồng” rồi kéo Min ôm sát vào người mình. Lại theo phản xạ, Min có ý định vùng ra, nhưng nhớ ra là mình đang làm gì nên đành kệ, chỉ có lợi cho Kyu, thừa dịp mà làm bậy, cái tay hư hỏng lại nhanh chóng sờ mó gì đó. Đến lúc không chịu được Min dẫm mạnh lên chân Kyu một cái, làm Kyu méo cả mặt.

-Chào cậu, cậu là Sungmin?

-Đúng thế, chào chị, chị là ai thế – Mắt Min chớp chớp, giả bộ ngây thơ làm cô gái kia có phần choáng váng, đáng yêu không thể tả!!! Cô gái kia chỉ cười thầm trong bụng, đúng là thật trẻ con

-Tôi là Vic, em họ của anh ấy

-Ơ…à….ra thế

-Vậy cậu là vợ sắp cưới của Kyu?

-Ơ… à..cái này…tôi….

-Ô hahaha, vậy chúc mừng, vui quá, tôi lại sắp được uống rượu hỉ rồi. Về phần mời họ hàng anh không phải lo, em sẽ lo hết. Trông hai người đẹp đôi lắm, Kyu à, anh thật có phúc, vợ vừa xinh vừa đáng yêu thế này, liệu mà chăm sóc vợ cho cẩn thận. Em không làm phiền hai người nữa

Cô gái kia nháy mắt với Kyu rồi rời khỏi bàn, đi mất tiêu. Cho đến lúc này Min mới định thần lại, định vùng ra khỏi tay Kyu nhưng  Kyu ôm chặt quá, Min chịu thua

-Anh làm gì thế hả???? Bỏ ra!!!

-Ơ kìa vợ yêu, vợ vừa bảo muốn đi chơi cơ mà, muốn đi chơi thì phải nghe lời chồng chứ

-Ai vợ chồng với anh??? Có bỏ ra không thì bảo???

-Xấu thật, vừa vợ chồng ngọt xớt với người ta cơ mà.

-Ơ…à….đấy là….lỡ lời…

-Đã nói ra là không có rút lại được đâu. Có thật là lỡ lời không? Chậc, ghen thì cứ  nói ra là ghen đi, sao mà phải giấu

-Ai thèm ghen!!!!! Chẳng qua là….chẳng qua là….là… ờ thì, nhảy vào góp vui tý- Giọng Min cứ nhỏ dần rồi lý nhí. Ừ nhỉ, chứ không phải ghen thì Min làm thế để làm gì nhỉ, thôi thừa nhận đi.

-Làm vợ của chồng vui lắm đúng không? Chồng biết mà

-Xí, ai thèm – hai má Min bất giác đỏ hết lên, lại bị hội chứng gì rồi.

-Vợ cũng thật là biết đánh dấu chủ quyền với người khác nhỉ, sợ mất chồng đến thế cơ à?

-Ai thèm!! Xí

Min giãy nảy lên, bĩu môi, trông bộ dáng đáng yêu không tả được, Kyu nhủ đây mà không phải nơi công cộng thì đè Min ra mất. Kiềm chế, phải biết kiềm chế. Biết là thế nhưng Kyu vẫn thơm chụt má Min một cái, rồi kéo Min đi, mặc kệ Min đang  lầm bà lầm bầm rủa thầm. Cái con mèo ngốc này, phải làm sao để thừa nhận tình cảm của mình đây.

[end chap 10]

Posted 08.11.2012 by Viktor Emes in Thập Tam Thất thư khố, Yaoi

Tagged with

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: